Thơ Hương Đình

Em Pleiku vẫn má đỏ môi hồng

Tháng Chạp



 

         Xe ngựa thồ hoa kìn kìn lên phố

         Những chiếc bờm còn vương vất mùa đông

         Đêm qua lão xà ích không ngủ

                                            xách đèn ra vườn mai

         Nghe ngai ngái hăng nồng từ đất ẩm

         Giờ lỏng tay cương

              lão mộng du trong tiếng lục lạc khua ròn

         Người trên phố qua rồi còn ngoái lại

  

         Rác đùn lên từ các ngả

         Người quét đường lầm lũi đẩy xe sương

         Họ chỉ để lại những ánh mắt

         Và những cụ già đi bộ nhặt được

         Những ánh mắt khô

                                       nhu nhú nụ mai đào

  

         Chuông trôi lưng chừng sương

         Bầy dơi đập cánh

                       bay về phía những vạt đồi ngái ngủ

         Đã lúp xúp chợ ngả ba đường

         Dưới những chiếc nón

                             mang hình ngọn núi

                                             đã eo sèo lời ngã giá

         Những chiếc bắp cải

                                    nằm lăn lóc suốt đêm qua

         Sù sì như quả bóng trẻ con tự tạo

         Chúng vừa đá lên
                                     phía rựng đỏ chân trời. 





Giao mùa




 

          Mây trôi chậm qua cánh đồng ủ khói

          Châu chấu về lách tách dọc bờ sương


          Lá chạm nhau ở cuối con đường

          Cây mắc võng giữa hai đầu sáng tối


          Tiếng giun dế tắt dần sau cỏ rối

          Chuồn chuồn kim đi rút sợi rơm vàng


          Lưỡi cày mơ những mùa đất âm âm

          Chòm sao muộn trở đầu theo hướng gió


          Bầy cá đuôi vàng bầy chim má đỏ

          Tự đâu về cuống quýt một triền sông


          Viên bi lăn chầm chậm góc vườn

          Rút trong cỏ thì thào mơ táo rụng


          Cô gái đường xa vội quàng đôi thúng

          Gánh nhịp nhàng về phía mặt trời lên.



Giêng hai



                             Riêng tặng bạn đọc DHCanTho
                              (bài thơ mới đó đã 25 năm)

 



          Mưa giêng hai chưa ướt tóc bao giờ

          Em đã hẹn, mùa này chim vắng lắm

          Hoa bưởi trắng, ơi hoa bưởi trắng

          Anh trèo cành này, hoa nở cành kia


          Anh trượt chân ngã xuống vườn cà

          Chiều kịp trổ giàn trầu anh đứng tựa

          Từ dạo ấy tầm xuân không nở nữa

          Anh lên đồi, trinh nữ tím rưng rưng


          Anh lên đồi, gió hát nụ tầm xuân

          Thấy con chim xanh nhảy quanh hòn đá

          Anh xuống suối vớt đầy tay cá

          Vớt đầu này để thả đầu kia


          Anh quay về, chiều ấy giêng hai mưa

          Cầu vồng thấp ngang đầu, vườn kịp nắng

          Trèo cành bưởi, đắng một bông hoa trắng

          Bước xuống vườn cà, chát một nụ tầm xuân.




                      
               1984






Đồng dao



                                           (Xin đọc theo kiểu đồng dao)



                    Ù à ù ập

                    Ngã vào đâu đây

                    Lá cỏ thì mềm

                    Xác thân thì nặng

                    Mù giăng chằn chặn

                    Mà em sương mai

                    Ta buồn nhóm lửa

                    Sáng lên hình hài


                    Thì kiêu sa đi

                    Khi còn xuân sắc

                    Khi còn vằng vặc

                    Khi còn chơi vơi

                    Ta giờ như nước

                    Thung thăng về trời


                    Ngồi vẽ mặt mình

                    Mắt môi nhòa thế

                    Ngồi vẽ mặt người

                    Rạng ngời như thể


                    Có con chim chi

                    Chiều chiều đứng hót

                    Ai thường thảng thốt

                    Thì về mà nghe

                    Ai người đam mê

                    Thì ra mà ngắm


                    Một người nhớ nắng

                    Đi vào hoang vu

                    Một người áo trắng

                    Chìm trong sương mù.




Giả ca dao



 

                        MỘT



            Ai đem tu hú lên ngàn

         Để cho nó gọi bẽ bàng thế kia


            Ngồi buồn thấy con thia thia

         Bơi qua bơi lại sớm khuya một mình


            Thò tay mà bắt con chình

         Con chình tuột mất, tội tình con lươn


            Con tôm búng khỏi cái mương

         Con cóc vừa ở thiên đường nhảy ra


            Con rít điếu đóm con gà

         Con rùa rụt cổ, ba ba giật mình


            Con dê giả bộ làm thinh

         Để con sư tử thình lình rống lên


            Nam Tào lúc nhớ lúc quên

         Cầm sổ không biết gạch tên con gì.







                        
HAI




           
Con cò mà đi ăn đêm

         Thấy con hạc lẻ êm đềm với ai


            Cò về khóc đứng khóc ngồi

         Hạc ơi hạc hỡi, bạc tôi sao đành


            Cò chê trăng rộng như rằm

         Hạc chê giường chật ra nằm mái hiên


            Rồi khuya cò hạc lên tiên

         Cái tình lại ấm, cái duyên lại mềm


            Con cò lại đi ăn đêm...





Hai câu

 




     1.  Ngôi sao ngủ quên trên đỉnh núi già cổ tích

         Sau một lần tin cậy gửi vào đêm.



     2.  Nước đi qua tầng lá mục cất tiếng gọi xanh

         Chỉ có tiếng thì thào vòm lộc mơ vang khẽ.



     3.  Gió làm rách những cánh buồm ký ức

         Lan man cỏ mọc phía không người.



     4.  Đã rêu những dấu chân đã ẩm mốc những dày vò

         Tao nhân ngồi phong những huyệt mồ trang sức.



     5.  Ngày trời đất hóa rạch ròi vuông vức

         Có dòng sông lặng lẽ xóa đôi bờ.


Bão




 

                   Va đập trong này là quăng quật ngoài kia

                   Tôi và bão cách nhoà ô cửa kính


                   Những con chữ nương vào nhau tôn vinh nhau

                   Những giọt mưa xé phận mình cho gió


                   Tôi sắp đặt câu thơ như luống cỏ

                   Bão vô tư nhặt nhạnh phía không nhà


                   Những chuyến tàu bình yên tôi trôi qua mắt đợi

                   Người vội chi ngoài kia người tất tả người


                   Bão lập thu à, mùa thu nào phải thế

                   Lối thu xưa giăng mắc lắm kia mà


                   Trong mơ hồ thu tôi làm sao biết

                   Bao mùa thu mẹ tôi người giắt ngang lưng


                   Vậy mà đêm nay tôi và bão song hành

                   Phận con ong cái kiến cũng tan tành


                   Bao mồ hôi cuốn phăng rồi còn đâu nữa

                   Bao nhiêu nước trút cả rồi còn đâu nữa


                   Bà con ơi

                   Mắt sớm mai này còn giọt để rưng rưng ?










Về quê (2)

 



      Gió đi qua những mái tôn nhà nghèo

      Tôi sập cửa này gió qua cửa khác

      Gió mang theo mùi rau muống

                                       dấp chút trăng lẻ bờ ao

      Gió mang theo tiếng ếch va vào

                  căn phòng mười mấy mét vuông xanh

      Tiếng ếch ồm ộp

      Tiếng ếch bầm dập

      Tiếng ếch bết bùn

      Cực cái thân mày ếch ơi.



      Lụt trắng ngoài kia

      Chưa đến hăm ba tháng mười

      Hết lụt thì tết

      Qua tết lại giỗ

      Tháng giêng cô láng giêng có người chạm ngõ

      Ếch mày còn kêu đến tháng giêng không?



      Tiếng ếch giục

      Thằng bạn tôi nghèo
                        đem gieo một thúng ước mơ

      Đến giờ chưa thấy trỗ

      Nó về vỗ khúc đồng dao

      Nghêu ngao mà hát.



      Đêm nay một góc

      Ếch kêu bời bời

      Ếch kêu đầy chật

      Tôi nằm rỗng không

      Một trong lần lữa

      Một ngoài âm âm

      Không dưng mà buộc

      Chi mà thắt ruột



      Ai phiên dịch giùm tôi

      Con ếch nó kêu gì?



Về quê (1)



1.

             Đầu làng có bầy vịt con
          Có ông chăn vịt héo hon thân già
             Có cây trúc mọc thừa ra
          Có người đứng đợi người ta rước về.


2.

             Ra mà bì bõm với nhau
          Bùn ơi ngày ấy có mày có tao
             Một người biền biệt non cao
          Chiều nay bước xuống ca dao vấy bùn.


3.

             Chợ chiều ít thịt nhiều rau
          Bao nhiêu thúng mủng rách sau chợ chiều
             Ai mua tôi bán ít nhiều
          Đôi câu thơ nhạt mấy điều vu vơ.


4.

             Trống chầu đã giục ven sông
          Ba tôi đi vắng nên không ra tuồng
             Ba đi thọc lét cô hồn
          Để vài góa phụ bồn chồn ngó sang.


5.

             Có người phố núi về đây
          Bước ra quán cóc ăn mày phố khuya
             Hai hàng chân bước phân chia
          Bước này là bạn bước kia là tình.


6.

             Một mình má vái bốn phương
          Xóm nghèo tôi vẫn con đường chạy qua
             Cuối đường có một cái ga
          Đầu đường có chợ nhoài ra mặt tiền.


7.

             Biệt quê tôi bước lên ngàn
          Ngó lên đỉnh núi hàng hàng mưa sa
             Xòe tay đón giọt chiều tà
          Đoái nhìn quê kiểng nhận ra mặt mình.


Gửi anh


 

               Ngày xưa anh chính là tôi

          Nghe câu thiên cổ lâu rồi đâm quen


              Ta đi hát khúc dế mèn

          Ngô khoai vang giọng ho hen sáng ngời


              Tôi xa đêm ấy lâu rồi

          Ngày về bỗng nhạt trên môi thế nào


              Giữa trời bày một trận sao

          Đêm ta sấp ngữa thấp cao trùng phùng


              Rượu đây cạn với nhau cùng 

          Hàn huyên đom đóm một vùng sa tay


              Tôi giờ cứ thế mà bay

          Anh giờ cứ thế mà loay hoay tìm


              Tìm quanh cái bụi bìm bìm

          Lấy rào giậu đổ mà ghìm cơn mưa


              Hai ta dối mẹ đi bừa

          Bao giờ cho tới ngày xưa thì về


              Gặp nhau đây nuốt câu thề

          Nhé rằng thuốc lú bùa mê cũng ừ


              Anh vui trong cái từ từ

          Cái người toàn mộng chần chừ là tôi.



Ngày thường

 


     Không gà gáy không chó sủa

     phải bắt đầu bằng gì nhỉ

     cửa sắt nhà ai kèn kẹt ngái ngủ

     leng keng đâu rồi

     ừ mà hình như lâu rồi

     không còn nghe tiếng leng keng buổi sáng


     Hình như ta quên tắt đèn ngủ

     hình như ta quên cái di động

     hình như ta quên cài khuy áo thứ năm

     hình như xe máy ta vừa trôi về đâu đó

     hàng xà cừ trang nghiêm đồng phục xanh

     trời thênh thang rộng trời thản nhiên xanh

     xanh cao quá làm sao ta chạm được


     Cậu bé ngồi sau xe

     chiếc bánh mì quá khổ

     đôi mắt bi ve

     bi ve ơi bi ve xưa

     ta đã xa người


     Cơn bão ngủ ngoan trong bọc

     mơ đầy túi áo làm sao đây

     sương cũng tan thôi nắng đã dày

     gọi ta về với trật tự thẳng ngay


     Chiều không bạn thì ta về với vợ

     bạn chê ta toàn việc cỏn con

     ta ít khi say nên ta thường sợ

     ta như mũi tên lao đi còn lùng nhùng dây nhợ

     chiều chiều ta như con quạ

     vừa bay vừa gọi tên mình.




Nguyễn Lương Ngọc


                                                 Hình như sắp đến ngày giỗ

                                                    của thi sĩ "đi bộ" này.


          Cây trốn rét

          Ga xép mờ mờ

          Mắt người đi như lá mùa thiêm thiếp

          Đi
                 đi
                        đi

          Ai khóc

          Tha ma chạnh lòng


          Qua cầu người ơi

          Khéo mà rơi vào xoáy nước


          Gom củi ướt

          Quỳ che lửa đốt

          Khói lên cay

          Nước mắt ròng ròng


          Đi
                 đi
                         đi

          Những ngọn tháp lạnh

          Những pho tượng chiều

          Cút rượu quán gió

          Tạt vào chùa

          Chùa mùa này không còn sen

          Hoa sứ rụng như lông ngỗng

          Lần theo mà đi


          Đi
                 đi
                        đi

          Qua cầu người ơi

          Gắng đừng rơi vào xoáy nước.


Mặt

                                                  

                    Cái đêm người ngủ với ma

                 Có bầy quỷ đói la cà sang chơi

         

                    Mặt ma mặt quỷ mặt người

                Chạm nhau đổ một trận cười rân rân


                    Cái ngày thiên sứ giáng trần

                Ma-nơ-canh vỡ dưới chân Phật đài


                    Thánh thần buông tiếng thở dài

                Mà tay Chúa vẫn giăng hoài chưa thôi


                    Mặt nạ nhếch mép cười ruồi

                Mặt nhồi bông lật bật ngồi không yên


                    Có không ta quảy xuống thuyền

                Bao nhiêu mặt sọ còn nguyên hãi hùng


                    Mặt bù nhìn toác đằng đông

                 Mặt hoa lả tả mặt đồng nẻ khô


                    Mặt chau sái một nước cờ

                Mặt hân hoan gọi bất ngờ nắng lên.


Nếu


          Một ngày mở mắt mù mù

        Bao nhiêu bóng lạ vù vù đuổi nhau


          Kim đồng hồ chạy rất mau

        Mặt trăng mọc lộn đằng sau mặt trời


          Cỏ cây vừa ngủ vừa cười

        Người điên tỉnh rụi bên đồi tà dương


          Dế giun luýnh quýnh lên đường

        Ngựa xe lảo đảo tận phương trời nào


          Bà già bước thấp bước cao

        Kẻ cắp rủng rỉnh ra chào hoàn lương


          Đười ươi đứng thẳng trước gương

        Thấy con người với con đường cong cong


          Cô hồn lướt khướt trên đồng

        Cá cua chết đứng quạ công chết ngồi


          Sau cơn núi lở sóng dồi

        Thế gian còn lại một người thằng tôi.



Vi rút

 

                    Vịt rạc trên sông

                    Trâu qụy giữa đồng

                    Chim sà cánh lông

                    Gà lơ mơ ngủ

 

                    Tin tặc là ai

                    Tin tặc là ta

                    Máy tính nín bặt

                    Ta cười ha ha

 

                    Vi rút như ma

                    Như quỷ nhập thần

                    Vi rút khắp chợ

                    Vi rút đầy sân

 

                    Vi rút trăm tay

                    Vi rút nghìn mắt

                    Miệng cười sằng sặc

                    Nhồm nhoàm nhai sắt

 

                    Vi rút hip hop

                    Vi rút choai choai

                    Vi rút váy ngắn

                    Vi rút chân dài

 

                    Vi rút phố thị

                    Vi rút chân quê

                    Em tôi mười sáu

                    Lời ca não nề

 

                    Vi rút khớp gối

                    Vi rút dạ dày

                    Vi rút rụt cổ

                    Vi rút bó tay

 

                    Vi rút xơ cứng

                    Vi rút chai lỳ

                    Vi rút lãnh cãm

                    Vi rút hoài nghi

 

                    Vi rút lạnh lùng 

                    Phát tán nhân đôi

                    Vi rút khệnh khạng

                    Như chốn không người

 

                    Rồi chợt một chiều

                    Chớp loé mưa tuôn

                    Sau niềm hãnh tiến

                    Vi rút chợt buồn

 

                    Vi rút tìm gì

                    Ố ngăn đã rỗng

                    Người xưa đã chìm

                    Đôi bờ lông ngỗng

 

                    Vi rút cúi xuống

                    Tự nhấm nháp mình

                    Niềm ăn năn mình

                    Nỗi cô đơn mình

 

                    Vi rút! Vi rút!

                    SOS! SOS!...

 

 

 


Đà Lạt một lần mưa

 

      Có một ngày như thế

      Tôi phục sinh trong chăn ấm gối êm

      Như con mèo lười trốn rét

      Từng mặt người trôi qua trong gác xép

      Phượng ngoài kia run tím một mình

 

      Có một ngày như thế tôi phục sinh

      Trong gió trong mưa

      Qua những vạt đồi lơ mơ ngủ

      Chuông chiều loang trong mắt người goá phụ

      Mà tôi còn đây

      Xa lắc bến mê nào

 

      Có một ngày như thế

      Tôi phục sinh giữa đất rộng trời cao

      Em còn đó không mở giùm tôi cánh cửa

      Em còn đó không nhóm giùm tôi chút lửa

      Em còn đó không phục sinh tôi lần nữa

      Dù có vu vơ

      Dù có muộn màng...

 


Nghe tin:

 

   5- TỔNG THỐNG BUSH TỪ GIÃ CHÍNH TRƯỜNG

 

   Rồi ông sẽ làm gì, ông sẽ đi đâu

   Tôi đoán là đêm đầu tiên ông sẽ ngủ một giấc đã đời

                                                              cho đến sáng

   Điểm tâm xong, ông rủ bà vác cần đi câu

   Ông ngồi câu, bà ngồi chờ, chờ cá cắn câu

                                      cho đến khi nắng tắt đỉnh đầu. 

 

                                                         14/1/2009

   

 

    4- HỘI HOA XUÂN HÀ NỘI BỊ PHÁ NÁT

 

   Hoa nhài không có mặt ở đây

                                           thế là may cho nó

   Còn nhớ hoa đào năm ngoái cũng tả tơi

                                           khóc thầm với gió

   Em gái Tràng An nhét vội hoa vào cạp quần

                                rồi nhảy phóc khỏi ca dao

   Tôi, đã từng Hà Thành 7, 8 năm rồi

                    nghe mà chẳng biết phải làm sao.

 

                                                       3/1/2009

 

 

   3- NHÀ THƠ V.C.H MẮC BỆNH TIỂU ĐƯỜNG

 

   Có nghĩa là trong lúc bao nhiêu người thiếu muối

                                                  thì ta lại thừa đường

   Có nghĩa là nước lũ thế quái nào cứ dâng lên

                                                     rồi không chịu rút

   Có nghĩa là di động ta chiều chiều

                                            đành ngậm ngùi mà cúp

   Có nghĩa là cứ phải đi bộ mỗi ngày

                                          để xa dần nơi bótay.com.

 

                                                       2/1/2009

 

 

   2- MÌNH ĐƯỢC VÀO HỘI NHÀ VĂN

 

      Bỏ mâm, lên chiếu ta ngồi

   Đũa văng xuống đất, mây trôi ngang nhà

      Rượu đâu, đánh ngụm cười khà

   Bao nhiêu con chữ túa ra, giật mình.

 

                                               19g - 5/11/2008

 

 

   1- OBAMA ĐẮC CỬ TỔNG THỐNG HOA KỲ

 

   Viên ngọc đen trên nền trời đang xám

   Một mẻ đêm, người cất vó canh trường

   Giọt hắc ín giữa lòng đường khô hạn

   Hay nốt ruồi duyên lên mắt môi em.

 

                                               15g - 5/11/2008

 


Tiếng vọng

 

      Tôi ơi, tôi từ đâu về đấy ?

      Vâng, tôi vừa chạy mê bên những cánh đồng làng

      Cùng chú chó con đuôi xòe bím tóc

      Tôi tìm tuổi thơ tôi, đôi bàn chân xơ tướp

      Chỉ gặp đồi hoang và những cánh diều.

 

      Tôi ơi, hình như ai gọi ?

      Ồ không, tôi đang hát với bạn bè tôi

      Những dế mèn khúc lãng du lá cỏ

      Ngày râu tóc lan man rêu thành cổ

      Bóng tháp Chàm trầm mặc mấy mùa trăng.

 

      Tôi ơi, có ai vừa qua ?

      Gió đấy thôi, mùa thu và tiếng kẹt cửa

      Trả tôi về hun hút một triền sông

      Tôi trong veo nhìn tôi ám bụi

      Tôi bộn bề nhìn tôi rỗng không.

 

      Tôi ơi, về đâu thế ?

      Thì tôi về gieo gặt cánh đồng tôi

      Nghe tiếng hạt cựa mình trong đất ẩm

      Rồi thảng thốt tôi nhìn tôi, lạ lẫm

      Rồi trong mơ tôi gặp những mùa vàng.

 

      Kìa tôi ơi, gì lãng đãng như sương ?

      Là khói ấy, lá vườn hoang tôi đốt

      Gọi chim về, khơi một tiếng chuông ngân

      Là tôi ấy, ánh ngày lơ đãng tắt

      Chợt ngước nhìn, trước cửa một vầng trăng.

 

                                     Bình Định-1994

                                         


Chiều cuối năm

 

          Ô cửa gió lùa

          Hàng rong gánh vội

          Ngựa mùa rong ruổi

          Kịp về hay chưa

 

          Ngồi với ngày xưa

          Ghế bàn thật rộng

          Nghe hồn chợt rỗng

          Lặng thinh mà chiều

 

          Con chữ liêu xiêu

          Con đường típ tắp

          Những điều không đâu 

          Trổ trên mái tóc

 

          Hơn thua được mất

          Trốn tìm trên vai

          Câu thơ se sắt

          Khẽ khàng lên ngôi

 

          Chiều sót lại tôi

          Với tờ lịch cuối

          Chút gì tiếc nuối

          Mùa đi không lời.

 


Giấc mơ quê

 

      Đêm tôi nằm mơ thấy một dòng sông

                                             thấy một con đò

      Sông tràn qua thân tôi

                            con đò nảy loi nhoi trên ngực

      Cát ngập chân tôi

                             cát rơi vào mí mắt

      Con cua con còng bò loăng ngoăng trên mặt

      Con cá con lươn rỉa trên da thịt

      Con vạc con cò mổ nước ven sông

      Con quạ con công kêu rát thượng nguồn.

 

      Như có ai vừa lay

                          tôi giật mình tỉnh giấc

      Thấy mình nằm trên chiếc võng treo cao

      Cọ vào chân tôi

                      hoa mướp rung rung

                                         cải trổ ngồng vàng

      Sông không vắt qua tôi

                                   sông đang chảy dọc

      Con đò không nảy loi nhoi trên ngực

                                          con đò trôi ngang

      Cát im lìm thế kia

                        trưa loá mắt tôi nhìn

      Con quạ con cò vừa mổ vừa đi

                                         lành như ông bụt

      Lúp xúp xa kia là mái tranh

                                   là cánh đồng

                                            là nón cời áo vá

      Chân đưa võng chạm bờ tre chao chát lá

      Bỗng trập trùng se thắt tiếng chim kêu.

 

      Xin mẹ cho con một lần ra sông

      Mai con lại lên rừng

                            mai con về với núi

      Mẹ lại bọc cho con

                      dúm gạo nếp thơm

                                         quả cà quả ổi

      Con nhóm lửa

                       mắt cay xè

                                  con thổi nồi cơm tối

      Con thổi hụt hơi vào rơm rạ quê mình.

 


Chợt

 

      Que diêm ẩm chợt xoè, rồi đẫm tối

      Thân lại chìm vào mênh mông đêm

 

      Nghe lành lạnh chợt về theo ánh chớp

      Dế ngoài kia vừa trỗi khúc không đèn

 

      Đêm sâu thẳm, chuột vờn mái trọ

      Chợt nao nao một khúc rao buồn

 

      Gió xô cửa, cơn mơ ngày chợt loá

      Lũ dơi vật vờ về trú gác chuông

 

      Tay buông thõng, chợt quờ tìm ký ức

      Mưa đằng đông ướt cánh chuồn chuồn

 

      Ra hiên đứng nhìn nước trôi ngoài ngõ

      Thả chiếc lá buồn, lòng chợt trẻ con.

 


Những tấm ảnh cũ

 

      Tôi bây giờ đối diện tôi ngày ấy

      Người đàn ông nhìn đứa trẻ lên mười

      Có sợi rốn dây diều kia nối trời với đất

      Cậu bé đồi hoang lò cò

            dõi theo người đàn ông bay đến nghìn sao.

 

      Giờ tôi muôn màu

                    tìm tôi xưa đen trắng

      Người đàn ông áo vàng về thắp lên ngọn nến

      Mà cậu bé đi rồi

                         đi về phía những mùa trăng.

 

      Giờ tôi nguyên vẹn hình hài

                          nhìn tôi xưa nhoè khuôn mặt

      Cậu bé cắn tay đứng nhìn

               cánh diều vương trên những tháp tầng cao

      Và đêm ấy trong giấc mơ thị thành tôi

                                      những cột đèn chằng chịt

      Bỗng hoá thành bờ tre nhỏ lao xao.

 


Thư bây giờ

 

      Thư bây giờ gửi nhanh hơn chớp mắt

      Soạn mấy dòng rồi bấm ô-kê

      Đâu như ngày xưa tem hồng bổi hổi

      Những dòng tin gãy khúc rủ nhau về

 

      Thư bây giờ nhận nhanh hơn chớp mắt

      Chưa kịp ưu tư chưa kịp thẫn thờ

      Chưa kịp nét run run màu mực tím

      Chưa kịp trông mong hồi hộp đợi chờ

 

      Nào lên mạng hai ta cùng chát

      Nào ra đường vừa đi vừa meo

      Những cánh tin lao trên đầu vun vút

      Cuộc tình xanh như lá gió đưa vèo

 

      Thư bây giờ hanh khô dòng địa chỉ

      Nơi gửi: buồn vui, nơi nhận: bộn bề

      Ta gấp gáp lắm rồi, em cũng thế

      Nào, soạn mấy dòng và bấm ô-kê.

 


Thời gian

 

      Thời gian, người đâu trong mênh mông cõi này ?

 

      Thì tôi vẫn đây thôi, một dòng trôi vĩnh cữu

      Tôi hát rong những sớm mai vàng,

                không níu kịp cánh diều khi mặt trời chín đỏ

      Tôi mải mê vườn cỏ non,

                            rồi mắc kẹt trong lùm tóc người già

      Tôi theo những dấu chân trẻ con

                              và trượt ngã trong những hốc mắt

      Tôi ngủ vùi trong rừng cúc thu vàng,

                                          mơ những đoá phù dung.

 

      Thời gian, người nói gì không trước bến bờ này,

                                một lời tiễn đưa, một câu hò hẹn ?

 

      Khoan, hãy lắng nghe tiếng rạn nứt

                           của chiếc bình gốm mùa thu,

                                      tiếng thạch sùng và tiếng tóc

      Để nói lời những chiếc lá khô cong,

               lời những mạch nước sâu dưới những tầng rễ

      Lời gió xoáy đỉnh đầu,

                        lời bão trong lồng ngực,

                                        lời ru ru những cánh thu về.

 

      Thời gian, rồi người sẽ về đâu ?

 

      Tôi men theo những dấu chân 

              trên lớp phù sa thấp thỏm hy vọng

                        tìm về cội nguồn hạnh phúc và khổ đau

      Một chiều bình yên sau cơn lũ

                        gió trôi qua những khuôn mặt nát nhàu

      Gió vẫn thế, mà cánh đồng giờ không phải thế

      Xác xơ nghiêng về phía biển những thân cây

      Tôi lặng lẽ dâng hương vào nơi nhoà nước mắt

      Chợt giật mình, hương khói biết về đâu.

 

      Thời gian, người mơ gì kia ?

 

      Đã là đêm thứ bao nhiêu rồi nhỉ,

                        tôi nằm nghe tiếng lá chạm bên thềm

      Đằng sau cơn lũ là phía trước mùa xuân

      Hòn than ủ dưới tro tàn âm ỉ cháy

      Nhân chứng cùng tôi giữa hai bờ thế kỷ

      Là cội mai vàng sau bão, để làm tin.

         


Ngẫu khúc xe đò

 

      Nào cùng lắc lư theo vũ điệu xe đò

      Người ngả ngớn cười, người gà gật ngủ

      Bao phận mỏng ken dày như rễ cỏ

      Bác tài ơi, kìa dằng dặc hoa quỳ

 

      Một tiếng chửi thề cuối năm sót lại

      Người phu xe với lão ngà ngà

      Cậu sinh viên ngoẹo đầu bên cô chợ ế

      Chàng làm thơ bó gối ngó đâu đâu

 

      Chưa tàn chuyện đã bến rồi, chào nhé

      Tay người dưng bắt tay khách qua đường

      Giờ thì ghế chả ai giành chi nữa

      Người xuôi Nam, ngược Bắc, kẻ lên nguồn

 

      Đêm cà tàng, lại tiếng đàn se thắt

      Người hát rong và não khúc lưu ly

      Xị đế muộn, bát cháo khuya xì xụp

      Rồi chòng chành, người xe nối nhau đi.

 

                                                 Những năm 90

                                                       H.Đ

 

 


1 2 3  Sau»