Phía biển

         Phía ấy có ngôi nhà

                       bằng cát tóc gió và nước mắt

         Đêm đêm nhìn thấu bầu trời đen thẫm

         Tiếng chó sủa nhạt

                           tiếng gót giày

                                   người đàn ông xa dần

         Mỗi tinh khôi

         Sóng gấp lạị một nỗi buồn

         Người đàn bà trở mình

                                gom những sợi tóc rụng.

   


        
Đêm đêm trên bức tường cát

                                         có chiếc bóng gãy

         Đêm đêm lược gương nhoà cát

         Gió bắt đầu thổi

         Người đàn bà đi nép vào sóng

                                về phía những ngọn đèn

         Những con thuyền lơ mơ gối sóng

         Sau lưng gió dựng lên

                                         bài thánh ca buồn.  




        
Và đêm nay người đàn bà

                                  chợt tách ra khỏi sóng              
         Hình như có tiếng ai gọi

         Vẫn thế êm đềm con đường vắng

         Nhưng đột ngột từ hàng cây tháng giêng

         Bầy bướm đêm không dưng sà vào lòng  

         Đêm nay có người đàn bà

                                      mộng du ra khỏi cát.  




        
Khuya ấy thật nhiều sao

         Trở về với rất nhiều hoa li vàng trên tay

         Người đàn bà bước vào ngôi nhà

                    và cắm hoa vào những khoảng tối

         Đã lâu lắm rồi 

         Một tinh khôi

         Sóng xô về những giấc mơ vàng ngợp               
         Một thanh tân khe khẽ rung chuông

         Trước gương người đàn bà mỉm cười

                                       vấn lại những lọn tóc

         Sóng hắt vào ngực vài tia nắng

                             run run những cánh li vàng.