Chuyện ở biên giới

 

      Ở sát biên giới có một bà già

      Chiều nào cũng ra nhặt củi

      Anh biên phòng quen mặt

      Gọi bà bằng nội xưng con

      Bà chỉ nhặt bên này

      Không dám nhặt xa hơn

      Vì bên ấy đã là bên kia biên giới

 

      Cột mốc biên giới

      Với bà như một tấm bia

      Bà nhờ hàng xóm dựng giúp hai cái sau vườn

 

      Số là

      Bà có hai thằng sinh đôi

      Thằng Chẵn theo cha ra Bắc

      Rồi thành bộ đội Trường Sơn

      Thằng Lẻ cùng bà ở lại miền Nam

      Lớn lên rồi đi quân dịch

      

      Chúng đi biệt tăm biệt tích

      Để rồi một đêm trừ tịch

      Bàng hoàng bà được tin

      Chúng rủ nhau về trời cùng một lúc

      Lá vàng ai lại khóc lá xanh

      Mà bà thì cũng không còn nước mắt

 

      Bà đi lập cái bàn thờ

      Thằng Chẵn bà đặt bên trái

      Thằng Lẻ bà đặt bên phải

      

      Đêm đêm

      Ngày chẵn thì bà vái thằng Lẻ trước

      Ngày lẻ thì bà vái thằng Lẻ sau

      Ba hồn chín vía tụi bay

      Đi đâu mau về kẻo đói

 

      Có đêm bà nằm mơ

      Thấy hai thằng đánh nhau chí choé

      Chộp được thằng Chẵn thì hụt thằng Lẻ

      Mà đứa nào cũng to như con trâu

      Roi vọt của bà chẳng thấm vào đâu

      Bà ngồi tựa cột mốc kia mà thở

 

      Tỉnh dậy bà nhớ ông

      Giá mà hai năm ông về

      Năm ấy ông và bà còn rất trẻ...

 

      Chiều mưa biên giới tôi nằm

      Nghe bà kể chuyện mà lâm thâm buồn.

                                    

HD gửi quý anh T.Phong D.Hướng VCH T3

Vừa công tác về đọc comment đây. Lâu lâu mời quý anh ghé nhé. Chúc khoẻ.

Thanh Phong

Thanh Phong

Anh đọc rồi (đang đọc có thêm anh Bùi Quang Vinh nữa) sao chú không đưa bài Giêng hai vào luôn? Lâu nay chú nhận nuận bút nhiều tạp chí lắm mà sao đưa vào blog ít vậy? Còn nhớ thuở ở Hà Nội không? Đọc thơ chú bỗng dưng anh nhớ cách đây 13 năm lúc anh em ta ở Hà Nội uống bia đọc thơ và ca hát quá!

Dương Hướng

Chào Hương Đình

Dương Hướng vào thăm nhà Hương Đình đọc bài thơ thấy thích cái tứ rất lớn và ấn tương bởi bà mẹ có hai thằng con sinh đôi mỗi đứa một phương trời cách biệt...Cho Dương Hướng pót lên trang nhà mính nhé. Cám ơn nhiều.

Văn Công Hùng

T3

Bác Hương Đình lâu ngày quá
Đọc bài thơ thích lắm
T3

HD gửi Nhatvuong và Từ Dạ Linh

Bài thơ viết đã lâu và post trong một chiều Pleiku mưa.

Từ Dạ Linh

Gửi anh Hương Đình!

Anh đã kể một câu chuyện đầy máu và nước mắt mà dân tộc ta phải gánh chịu bằng ngôn ngữ thơ rất hay và chứa đựng nhiều điều sâu xa.Cảm ơn anh đã cho em thưởng thức!

nhatvuong

Chào anh HD ! lâu quá mới thấy anh ...Bài thơ lạ quá ! chắc anh viết đã lâu ? Hai anh em ở hai đầu chiến tuyến cùng chết một lần cả khi chết rồi vẫn vật nhau trên trang thờ khiến mẹ già can ko kịp thở ...
bài thơ gợi lên nhiều suy tư và mang đậm tính nhân văn sâu sắc ...
Chúc anh sức khỏe và thành đạt