Hỏi

By Hương Đình

 

      Ta hỏi người đi trong mang mang

      Trời cao ngần bao

      Mà chiều nay mây đùn nghẽn lối

 

      Ta hỏi người đi trong nghìn trùng

      Đất dày cỡ nào

      Mà râu tóc đã đầm đìa như cỏ

 

      Cao nguyên chiều nay

      Ta như dã quỳ lêu nghêu bên trẻ nhỏ

      Gió mùa qua một thoáng rùng mình

 

      Ta thì chưa bóng

      Mà người đã hình

      Đường khe khẽ dâng bờ lông ngỗng trắng

 

      Ta hỏi người đi ngoài lặng lặng

      Tìm chi hoài

      Người được gì không

 

      Ta hỏi ta

      Cạn cả nguồn cơn

      Ngày tháng giục gục đầu ôm nuối tiếc

 

      Ta cứ hỏi

      Lời vào đâu chẳng biết

      Gió qua đền chạm một lão từ câm.

 

More...

Những dòng tin nhắn

By Hương Đình

 

      Ai biết mộ liệt sĩ ở đâu ?

      Xin nhắn về...

 

      Mộ liệt sĩ ư

      Câu hỏi mấy mươi năm còn nhói

 

      Ai biết mộ liệt sĩ ở đâu ?

 

      Có

      Cánh rừng kia sẽ biết

      Hai nắm đất chẳng đặng đừng sau đêm bắn tỉa

      Mà đồng đội mỗi bên đều không thể dừng chân

      Hai nấm mộ vô danh

      Như hai quả trứng cỏ

      Một nửa đã chìm vào lòng đất

 

      Đau quá mẹ ơi

      Tự mình chúng con không thể nhấc lên được

      Nên hai nửa mà không thể thành một

      Mà thôi

      Dù sao đêm đêm chúng con cũng còn có nhau

      Cùng dế giun thầm thĩ dưới sao trời

 

      Ai biết mộ liệt sĩ ở đâu ?

 

      Mộ liệt sĩ nằm đây

      Hình búi tóc lỏng trên mái đầu goá phụ

      Hình khuôn ngực thanh tân

                            phấp phỏng những mùa trăng

      Ngày chống cuốc ngóng về Nam

      Đêm từng đêm ngắm bóng mình trên vách

 

      Ai biết mộ liệt sĩ ở đâu ?

 

      Tôi giờ như ngọn bấc trước gió

      Câu hỏi này những đứa con tôi

      Chúng khấn khắp phương trời

 

      Ai biết mộ liệt sĩ ở đâu ?

 

      Trong mơ tôi còn nhớ

      Ngày này năm tháng ấy

      Thằng bạn tôi nằm lại dưới chân đèo

      Nhưng mà giờ chân tôi cũng chẳng còn

      Nên không thể cùng theo

 

      Ai biết mộ liệt sĩ ở đâu ?

 

      Đang trên tay chúng tôi đây

      Biên giới chiều mưa đón các anh về

      Những ô ván vuông phủ vải điều như máu

      Hàng thốt nốt lặng phắt chiều giã bạn

      Chúng tôi bước chậm hàng đôi 

      Không ai nói năng gì

 

      Ai biết mộ liệt sĩ ở đâu ?

 

      Có

      Tôi có biết

      Nhưng thông cảm nhé

      Tôi đang bận

 

      Ai biết mộ liệt sĩ ở đâu ?

 

      Mộ liệt sĩ ấy à

      Mà hỏi để làm gì kia chứ

      Rách việc

 

      Ai biết mộ liệt sĩ ở đâu ?

      Ai biết mộ liệt sĩ ở đâu ?...

 

      Biết chết liền !

      

More...

Chuyện ở biên giới

By Hương Đình

 

      Ở sát biên giới có một bà già

      Chiều nào cũng ra nhặt củi

      Anh biên phòng quen mặt

      Gọi bà bằng nội xưng con

      Bà chỉ nhặt bên này

      Không dám nhặt xa hơn

      Vì bên ấy đã là bên kia biên giới

 

      Cột mốc biên giới

      Với bà như một tấm bia

      Bà nhờ hàng xóm dựng giúp hai cái sau vườn

 

      Số là

      Bà có hai thằng sinh đôi

      Thằng Chẵn theo cha ra Bắc

      Rồi thành bộ đội Trường Sơn

      Thằng Lẻ cùng bà ở lại miền Nam

      Lớn lên rồi đi quân dịch

      

      Chúng đi biệt tăm biệt tích

      Để rồi một đêm trừ tịch

      Bàng hoàng bà được tin

      Chúng rủ nhau về trời cùng một lúc

      Lá vàng ai lại khóc lá xanh

      Mà bà thì cũng không còn nước mắt

 

      Bà đi lập cái bàn thờ

      Thằng Chẵn bà đặt bên trái

      Thằng Lẻ bà đặt bên phải

      

      Đêm đêm

      Ngày chẵn thì bà vái thằng Lẻ trước

      Ngày lẻ thì bà vái thằng Lẻ sau

      Ba hồn chín vía tụi bay

      Đi đâu mau về kẻo đói

 

      Có đêm bà nằm mơ

      Thấy hai thằng đánh nhau chí choé

      Chộp được thằng Chẵn thì hụt thằng Lẻ

      Mà đứa nào cũng to như con trâu

      Roi vọt của bà chẳng thấm vào đâu

      Bà ngồi tựa cột mốc kia mà thở

 

      Tỉnh dậy bà nhớ ông

      Giá mà hai năm ông về

      Năm ấy ông và bà còn rất trẻ...

 

      Chiều mưa biên giới tôi nằm

      Nghe bà kể chuyện mà lâm thâm buồn.

                                    

More...

Ngày nghe tuyết rơi phía Bắc

By Hương Đình

 

      Tuyết rơi

      Xem kìa 

      Tuyết rơi

 

      Tuyết rơi trên ti vi

      Sa Pa người xem như trẩy hội

 

      Tuyết rơi như những chúm môi khờ

      Áp nhẹ vào ta lần đầu vụng dại

 

      Tuyết rơi chéo mặt ruộng Hà Tĩnh

      Chờn vờn như những lọn cơm

 

      Tuyết bọc những cành cây nhà quê

      Hàng pha lê trang sức

 

      Tuyết bám vào những con bò còm nhom

      Như đàn ruồi lơ mơ trắng

 

      Đứa bé bảo

      Mẹ ơi mua cho con tuyết

 

      Chàng trai loay hoay vốc tuyết

      Đắp thành hai trái tim khô

 

      Lại thêm một cành tự hóa pha lê

      Những cành cây không biết nói

 

      Những con bò nằm chờ cỏ

      Như trẻ nhỏ chờ kem

 

      Anh nông dân chống cuốc

      Chuyến này chắc lại phải vào Nam

 

      Tôi

      Rúc vào chăn bấm moót

      

      Tuyết rơi kìa

      Tuyết rơi.

More...

Nhà và mưa

By Hương Đình


                          Post theo đề nghị của bạn đọc duongcam
                                        bài thơ đã ngót 20 năm.




          Mưa xiên trên nóc
          Mưa dọc xuống tường
          Dọn gối kê giường
          Mà nhà vẫn đột


          Ta bít lỗ to
          Mưa vào lỗ nhỏ
          Ta bịt lỗ nhỏ
          Mưa rò loanh quanh


          Ơi cái lỗ đinh
          Ngày ta lơ đãng
          Giờ bất thình lình
          Làm ta ngao ngán


          Hết mưa thì nắng
          Anh trèo em trèo
          Kẻ cột người kèo
          Hai ta cùng dán


          Ơi cái lỗ đinh
          Làm ta ngao ngán
          Giờ bất thình lình
          Làm nên giọt nắng


          Thế là giọt đắng
          Lại thành giọt thương
          Ta kê lại giường
          Ta xếp lại gối


          Nhưng rồi tối tối
          Lại trời đổ mưa...



                                Pleiku - 1989











More...

Vỡ

By Hương Đình

 

    Những vòm cây ngang trời vỡ đám lá thu

    Em tôi vừa qua vỡ chút sương mù

 

    Trong ngôi nhà cao tầng kia lại có tiếng ly vỡ

    Vỡ trong veo những ánh mắt trẻ con

 

    Phố núi chiều nay rùng rùng vỡ nợ

    Vỡ ra bao khuôn mặt bình yên bao khuôn mặt nát nhàu

 

    Thằng bạn thơ tôi có trái tim tươi vừa vỡ

    Những giọt máu vẫn chưa tin trước một chuyến đi dài

 

    Tôi đứng dậy bước đi và vỡ

    Một hai ba trăm nghìn mảnh con con.

 

 

                                  Pleiku 18/7/2008.

More...

Có một làng vùng sâu

By Hương Đình



     Đàn ông lờ đờ đàn bà vật vờ
                   
     Bên cái đầu trâu nằm quắp cần câu
                    


     Rượu cần đã nhạt nhà rông đã bạc

     Bó ngô giáp hạt giắt vào chỏng chơ                    


     Mùa khô mót củi mùa mưa nằm chờ      
                   
     Rừng làng thoải mái đất làng mênh mông
                    


     Đang mùa bỏ mả đang mùa chiêng cồng
                   
     Trẻ con tồng ngồng già làng líu lưỡi
                    


     Chiếc xe cọc cạch con đường đỏ quạch
                   
     Xe nào ì ạch là xe của làng
                    


     Vực sâu mặc vực đèo quanh co đèo
                   
     Mấy thớt gỗ lậu bụi mờ vút theo
                    


     Có đoàn cán bộ lâu rồi xuống đây
                   
     U-oát lóng ngóng giữa con suối gầy
                    


     Tiếng mình tiếng ta được lần ngọng ngịu
     Người hiểu không nghe người nghe không hiểu


     Có anh mười tám gầy như tượng mồ
     Mười sáu có cô tay bồng lưng địu                    


     Có anh y sĩ học rồi đi luôn
                   
     Có cô giáo trẻ nhớ nhà ngồi buồn
                    


     May mà trên tỉnh cấp cho tấm tôn
                   
     Nếu không mưa xuống ướt hết còn gì 
                    


     May mà trên huyện cấp cái ti vi

     Nếu không tối tối cả làng làm chi


     Trẻ con càng lớn già làng càng già
     Rồi mùa giáp hạt lại về làng ta.

More...

Sợ

By Hương Đình



     Sợ con ong mù chích vào mắt mình
                   
     Sợ cái kiến điếc chui vào tai mình


     Sợ không sợ có sợ khó sợ dễ
                   
     Sợ vuông sợ tròn sợ còn sợ mất


 
    Sợ trời không nắng sợ đất không mưa
    
Sợ quả cà chua sợ dây mướp đắng
 


     Sợ nơi hoang vắng sợ chốn đông người
    
Sợ cái miệng cười sợ con mắt khóc


     Sợ đi ra đường sợ phải nằm nhà
                   
     Sợ xưa trối già sợ nay chết trẻ


     Sợ khen văn hay sợ chê thơ dở
                   
     Sợ sợi dây dợ sợ chiếc lạt mềm


     Sợ đêm chật nêm sợ ngày quá rộng
                   
     Sợ đi va động sợ ngồi lặng thinh
 

     Sợ người vô ảnh sợ ta hữu hình

     Kìa ai tái nhợt giữa trời u minh.  

More...

Tiếng vọng từ hai nghĩa trang

By Hương Đình


     Chào anh bạn!
               
     Ta có thể bắt tay nhau được chưa
               
     Thế mà đã mấy mươi năm rồi ấy nhỉ
               
     Mình già rồi còn gì
               
     “Lâu lắm xa rồi mình lại gặp nhau”
               
     Cái mà các anh gọi là “nhạc vàng”
                               ngày xưa lính bọn tôi vẫn hát
               
     Còn anh thế nào hát một câu gì đi chứ.
                


     Ồ xin chào anh!
               
     Xin lỗi tôi vẫn chưa quên mùi thuốc súng
               
     Nhưng không sao
               
     Ngày ấy bọn mình “hai đứa ở hai đầu xa thẳm”
               
     Chúng tôi thì “đường ra trận mùa này đẹp lắm”
               
     Ôi những con đường lấm láp một thời trai.
                


     Ngày ấy những ngày “quân dịch” ấy
               
     Tôi đi vì không thể không đi
 
     Bạn tôi
     Có đứa đi vì lý tưởng của nó      
        
     Có đứa đi vì cơm áo gạo tiền
               
     Khu gia binh vợ con bấm bụng chờ trước cửa.
                


     Còn tôi thì khác
               
     Tôi đi theo tiếng gọi
               
     Những ngày ấy bạn bè tôi ai cũng thế
               
     Mũ tai bèo xanh phớt cuối rừng sâu
               
     Một lời yêu rớt lại cuối chân đèo.
                


     Hồi ấy
               
     Có lúc mình choảng nhau té lửa ấy nhỉ
               
     Làm sao mà quên được những phiên gác đêm
               
     Miệng hùm gan sứa nhớ nhà thót ruột
               
     Nhìn hoả châu rơi
     Tả tơi nhạc Trịnh.
                 


     Ừ hồi ấy
     Đã là lính thì làm gì có sướng
     Nhưng chúng tôi vui chao chát những cung đường
     Thơ bác Phạm Tiến Duật
              chúng tôi đọc vèo vèo trên đỉnh Trường Sơn.
     
     Anh này               
     Ta không chọn được ngày và nơi để sinh ra
               
     Nhưng vì một ngày mai
               
     Có thể ta cùng giờ xanh cỏ
               
     Ta khác nhau đến từng viên đạn lẻ
               
     Nhưng không thể không giống nhau
                                                khi yêu và nhớ mẹ.
                


     Anh nói đúng
               
     Đêm từng đêm mũi súng ngược về nhau
               
     Ngày về đất mình xuôi cùng một hướng
               
     Ấy là nơi mẹ ta thường ra ngóng
               
     Người yêu ta bật khóc trước sân chùa
               
     Nằm buồn nhớ mẹ ta xưa
              
     Nón mê cui cút chiều mưa tiếng gà.
                


     Anh vừa nhắc tiếng gà
               
     Thì gà đã tiếng
               
     Thôi anh tề chỉnh nhé
               
     Mai ngày kỷ niệm có người đến viếng
               
     Tôi về đây
               
     Với trăng suông khói lạnh hương tàn.
    

More...

Sông khát

By Hương Đình

        

1 - NHỮNG ĐỨA CON CỦA SÔNG
                                     


     Chắt ra từ nước
         
     Lọc qua cát
         
     Hoài thai giữa bèo bọt rong rêu
         
     Những đứa con của sông lổn nhổn lớn
          


     Chúng uống nước từ thượng nguồn
         
     Nên mắt trong leo lẻo
         
     Chúng ăn tạp ven sông
         
     Nên da màu vỏ ốc
         
     Chúng thở giữa rong rêu
         
     Nên rong rêu lên tóc
         
     Khi đàn bò nằm nhá rơm khô
        
     Chúng gối đầu lên sóng
         
     Và ngủ lăn trên cát
          


     Nhảy tòm xuống sông
         
     Như bầy lòng tong
         
     Loi ngoi cút bắt
         
     Sặc sụa té nước
          
     Chúng chợt lặng tờ
         
     Biến đi đâu hết
         
     Chỉ còn hiu hiu 
         
     Xa xa mây núi
         
     Ráng đỏ trời chiều
          


     Những đứa con của sông
         
     Mũi tẹt chân trần
         
     Bỗng nở bung trên những đồi gò kia
        
     Những cánh diều đứt đuôi con nòng nọc
         
     Quáng quàng bay qua lùm gai xấu hổ
         
     Rồi chưng hửng rúc vào lau mà thở
          


     Những đứa con của sông
         
     Lại về với sông
         
     Và nép vào ngực cát.
          


     2 - NGƯỜI TRONG CÁT

     (hay khúc biến tấu Chử Đồng Tử) 
                                                 


     Tôi là con của mẹ sông đây
         
     Đã vùi khuôn mặt mình lấm láp
        
     Đã trầm tiếng sáo mình dưới cát
         
     Sao còn xô tôi vào khúc nhạc buồn
         
     Tôi nào thả sáo bùa mê
         
     Chỉ lén nương buồn theo tiếng trúc
          


     Này cao xanh
         
     Xin người đừng sắp đặt
         
     Tôi khuất lấp kia mà
         
      Hãy để tôi yên
         
     Tôi khép lời thật thà
         
     Xin em cứ hồn nhiên
          
     Mà sao em ngà ngọc
         
     Mà sao như mời mọc
         
     Tôi chỉ còn manh khố đó em
        
     Đừng         
        
     Đừng khoả nước và cười trong trẻo thế
 
         


     Mẹ sông ơi
         
     Khi mắt mẹ vui là lúc sáo con buồn
         
     Tiếng sáo âm âm tiếng sáo gọi hồn
        
     Người khoả nước
         
     Thân hình con lồ lộ
         
     Nguyên hình hài con của mẹ sông 
          


     Lấy gì che mặt nhau đây
         
     Kẻ ngây dở khóc người ngây dở cười
         
     Sáo khôn không đỡ được lời
         
     Neo khôn không buộc cho người chút duyên
         
     Về đi em hãy hồn nhiên
         
     Mắt tiên lã chã người tiên chia lìa
         
     Kiếp trần về lại sông kia
         
     Tội chưa tiếng sáo đầm đìa gọi ai
          


     Con lại về với mẹ sông thôi
        
     Về rúc nhẹ dưới thân còm ngực lép
         
     Rồi tiếng sáo lại dặt dìu trong tiếng nước
         
     Người đâu người đâu
     Đến rồi đi
     Xa mã thật êm đềm.         
                                                                             


     3 - VIẾT TIẾP KHÚC TỐNG BIỆT
            


     Đêm ấy
         
     Như mọi đêm thôi
        
     Ta ra bến nhìn sông hao khuyết
         
     Lá vô tư rơi lệch xuống hai người
         
     Trăng trôi nhẹ giữa vùng mây ý tứ
         
     Ta cách nhau rười rượi một câu cười
          


     Mẹ sông ơi chim sẻ kêu rồi
         
     Lạy mẹ con đi
         
     Chưa kịp nồi khoai sớm
         
     Ngày chim sẻ động cành bú mớm
         
     Con vít cành xoài ổi ly hương
          


     Này là cá kho
         
     Này là mắm trích
         
     Này ruột tượng mẹ quàng vai
        
     Người đi
         
     Ừ nhỉ 
         
     Người đi
          


     Về đâu
         
     Ta biết người buồn sáng hôm nay
         
     Nên ta vội buồn chiều hôm trước
          


     Về đâu
         
     Người đưa ta qua khúc suối cong
         
     Hoa trôi nước chảy
         


     Về đâu
         
     Người đưa ta không dưới bóng hoàng hôn
         
     Mà dưới mưa ngâu tháng bảy
          


     Giữ giùm ta
        
     Rêu nhạt đá mòn
         
     Giữ giùm ta bóng trăng buồn
         
     Loanh quanh lối cũ đầu non ta chờ
          


     Mẹ sông ơi
         
     Có đôi lúc tưởng chừng chạm được
         
     Những dại khôn sấp ngửa dọc con đường
         
     Con lại ngã dúi dùi trên lá cỏ
         
     Làm rách te tua chiếc áo dầm sương
          


     Những lúc ấy mẹ khẽ đến bên con
         
     Và bảo rằng:
         
     Hãy nghe những chiếc lá mục
         
     Chúng đang kể rì rầm chuyện đất
         
     Đừng quên những hòn cuội
         
     Chúng đang run dưới đáy sông kìa.
           


     4 - RA BIỂN
           


     Ngày cát nhiều hơn nước
         
     Sông chang chang
         
     Sông rát rạt
         
     Sông lép kẹp
         
     Những người đàn bà bụng mang dạ chửa
        
     Lại quang gánh thúng mủng
         
     Trở vai ra tận bến đò
         
     Cá mắc cạn còn quẫy đuôi ngơ ngác
         
     Nhưng ngày ấy ra sông ta soi được mặt mình
        
     Xuống vũng xanh trưa chật chội
         
     Khuôn mặt nào ta
         
     Hình hài nào sông
          


     Rồi ngày nước nhiều hơn cát
         
     Sông đẫy đà
         
     Sông thùng thình
         
     Sông chùng chình
         
     Những người đàn bà bụng mang dạ chửa
         
     Nằm nhà đếm ngày
         
     Cá quẫy đuôi tha hồ xuôi ngược
         
     Ta ra bến ngược cơn mưa khó nhọc
         
     Ta ra bến nhìn sông muốn khóc
         
     Sông dửng dưng cuốn trôi bao khuôn mặt
        
     Khuôn mặt nào ta
         
     Hình hài nào sông
         


     Rồi một ngày
        
     Sông chạm mặt biển
        
     Chợt sông nhỏ nhoi
        
     Chợt sông lẻ loi
        
     Chợt sóng bạc đầu
        
     Những người đàn bà 
        
     Sau một cơn chẳng đặng đừng
        
     Lại quang gánh ra sông ngóng về phía biển
        
     Cá trầm đâu mất tăm mất tiếng
        
     Ta ra bến nhìn sông đau điếng
        
     Sông hư hao bên lở bên bồi
        
     Ném viên đá cuội mà chơi
        
     Thia lia méo mó mặt người hình sông
 
        


     Ta ngồi đây nghe tiếng sấm đầu nguồn
        
     Có tiếng vọng lưng chừng bờ thác
         
     Ra biển
        
     Này sông
        
     Hình hài nhàu nát
        
     Ra biển
        
     Này sông
        
     Đừng hải táng mình…          
  
                                           


                                                   H.Đ
 
                                                     
  

More...