Hòn sỏi

By Hương Đình


         Lăn từ đỉnh cao lăn nhào xuống dốc

         Đến chỗ ta ngồi nó nằm trơ khấc

 

         Ta thì đi ngược nó thì lăn xuôi

         Nó chẳng nhọc công ta thì tốn sức

 

         Một bên là núi một bên là vực

         Duyên nợ nhau gì mà gặp nhau đây

 

         Hòn sỏi sù sì không sắc không cạnh

         Ta mệt đứ đừ nó nằm nó chảnh

 

         Bóng núi thì to bóng người thì nhỏ

         Mà chiều rựng đỏ mà ta lại đi

 

         Rồi chim đã mõi mấy mùa thiên di

         Rồi ta còn gì trước khi vào tối

 

         Nhặt lấy hòn sỏi mà bỏ vào túi

         Hay cho nó lăn tiếp về phía dưới.

   

More...

Phố núi

By Hương Đình


                                      
Phố núi cao
                    
                                       Phố núi đầy sương…
                             
                                        (Vũ Hữu Định)
 


        
Phố núi cao cao

         Nhà phố cao cao

         Thêm bao mặt người

         Bớt vài con dốc

         Phố xoay con hẻm phố ra mặt tiền

         Ngoại ô rơm vàng mây trắng điềm nhiên

 

         Phố núi chiều chiều cơn mưa trái nết

         Vui thì lắt thắt

         Buồn thì dầm dề

         Đi dăm phút vương chút mù xa lắc

         Bạn bè còn đây

         Anh khách lạ chưa về

 

         Khách lạ chồn chân

         Lần khân bén rễ

         Người đã xanh cây

         Cây xanh chưa nhỉ

         May mà có em những chiều ngà ngà

         May mà có em hơn mưòi năm lẻ

 

         Môi hồng phai chưa

         Má đỏ đâu rồi

         Một chiều mùa đông quán cóc ta ngồi

         Em đi phố về bước ngang qua đó

         Xin cảm ơn

                         còn chút gì để nhớ

         Xin cảm ơn

                         một vạt tóc thề.        

More...

Mưa

By Hương Đình

         Mưa

         Lại mưa

         Như không thể khác

         Tiếng bờ rạ tiếng mái tôn

         Đeo đẳng như tiền kiếp

         Như sân si dễ một ngày rũ được

         Kia nhện tơ giữa tứ bề lưới nước

         Lũ mèo hoang khản tiếng trú nơi nào

 

         Mưa

         Lại mưa

         Như không thể khác

         Lâm thâm đồng sương

         Ầm ào núi thác

         Khi nhè nhẹ vỗ về như nước mắt

         Khi dai dẳng khuya

                                  ngõ phố

                                           tiếng rao buồn

 

         Mưa

         Lại mưa

         Mấy hạt phù du

         Bao người lóng ngóng

         Ai xui bong bóng

         Vỡ ngàn sinh linh

         Cho người tạm trú

         Một phen giật mình

 

         Mưa

         Lại mưa

         Như thuở nào mê đắm

         Có thằng bé mong mưa ra tắm

         Có một người

                khoác chéo áo đi về nơi xa lắm

         Những miền mưa mờ đục

                                                mấy ai tìm.

More...

Những khoảng trống

By Hương Đình

         Những khoảng trống

         Rộng bằng ngôi nhà ta

         Dài hơn một tiếng thở dài

 

         Ta tha thẩn đi nhặt những khoảng trống

         Trong vườn xưa

         Trong rừng tóc

 

         Rồi ta đem cộng trừ nhân chia

         Những khoảng trống duềnh lên khoảng trống

 

         Rồi tỉ mẩn ta ngồi vá lại

         Những khoảng trống xộc xệch

         Vật vờ trôi như những khối u

 

         Rồi ta vung tay đập vỡ những khoảng trống

         Những khoảng trống vụn rơi

         Tao tác dưới hiên nhà

 

         Những khoảng trống

         Rộng bằng ngôi nhà ta

         Một chiều rong nước mắt

         Một ban mai chật tiếng trẻ con cười.

More...

Phía biển

By Hương Đình

         Phía ấy có ngôi nhà

                       bằng cát tóc gió và nước mắt

         Đêm đêm nhìn thấu bầu trời đen thẫm

         Tiếng chó sủa nhạt

                           tiếng gót giày

                                   người đàn ông xa dần

         Mỗi tinh khôi

         Sóng gấp lạị một nỗi buồn

         Người đàn bà trở mình

                                gom những sợi tóc rụng.

   


        
Đêm đêm trên bức tường cát

                                         có chiếc bóng gãy

         Đêm đêm lược gương nhoà cát

         Gió bắt đầu thổi

         Người đàn bà đi nép vào sóng

                                về phía những ngọn đèn

         Những con thuyền lơ mơ gối sóng

         Sau lưng gió dựng lên

                                         bài thánh ca buồn.  




        
Và đêm nay người đàn bà

                                  chợt tách ra khỏi sóng              
         Hình như có tiếng ai gọi

         Vẫn thế êm đềm con đường vắng

         Nhưng đột ngột từ hàng cây tháng giêng

         Bầy bướm đêm không dưng sà vào lòng  

         Đêm nay có người đàn bà

                                      mộng du ra khỏi cát.  




        
Khuya ấy thật nhiều sao

         Trở về với rất nhiều hoa li vàng trên tay

         Người đàn bà bước vào ngôi nhà

                    và cắm hoa vào những khoảng tối

         Đã lâu lắm rồi 

         Một tinh khôi

         Sóng xô về những giấc mơ vàng ngợp               
         Một thanh tân khe khẽ rung chuông

         Trước gương người đàn bà mỉm cười

                                       vấn lại những lọn tóc

         Sóng hắt vào ngực vài tia nắng

                             run run những cánh li vàng.

More...

Một buổi sáng

By Hương Đình

 

         Nhìn lên chót vót xanh

         Một điều tất nhiên

                          hai điều bình thường

                                                 ba điều phải thế

         Không phải phát sốt vì

                                    những cận cảnh

                                                 những viễn cảnh

         Đã khớp màu những mặt vuông ru-bích

         Đã tẩy rửa đã thanh lọc đã khử trùng

         Đã đóng chai đã vào hộp

         Tất cả đã

         Chưa sẳn sàng 



        
Xe máy khi không quành vào ngõ chợ

         Khi không lạc giữa những gam màu

         Đỏ ớt xanh rau vàng xoài tím củ

         Không chẵn lẻ không ngã giá

         Không hít vào mùi chợ

                                       không thở ra mùi tiền
         Trong thúng mủng rau dưa vừa xếp        
         Sâu tơ cuộn mình nửa thức nửa ngủ
 



        
Đi không về không

         Áo phông đầy gió 



        
Không chắt ra được giọt sương nào

         Những chiếc lá tự mình sấp ngửa  



        
Không thoát ra được đám lá mục đêm qua

         Kỳ nhông lặng lẽ thu mình thay màu



 
        Không dự định không toan tính         
         Không đánh động không lên tiếng
          


         Rỗng

         Trăm phần trăm rỗng.

                                                                  

More...

Tự họa

By Hương Đình

         Lập loè sáng rồi thăm thẳm tối

         Đom đóm bay mé vực hoa vàng

 

         Loe loé chớp rồi rưng rức tắt

         Sấm trơ vơ trên những cành khuya

 

         Ngày tôi dựng búp tay làm ngọn tháp

         Xiêm áo phai như thành quách theo mùa

 

         Ngày tôi mở lòng tay làm gốc rạ

         Giật mình nghe sung rụng dưới ao chua

 

         Phơi phới tôi tan trăm mảnh gió lùa

         Lằng lặng tôi nghiêng mình thành dáng khói

 

         Lập loè sáng rồi thăm thẳm tối

         Đom đóm tôi giăng một miền mưa.

More...

Trịnh Công Sơn

By Hương Đình

         Ngày Lễ Tro mưa như hát mưa như khóc

                                                        Phúc Âm buồn

         Chon chim di nhảy chi chi

                                              dấu chân si về cát bụi

 

         Gió đi hoang nơi biền biệt

                                     gió lang thang chừng đã mệt

         Giờ bay đôi cùng cánh vạc

                                         giờ cô đơn cùng kinh cầu

 

         Cùng ghi-ta người sinh ra

                                            ngày u mê làm sao biết

         Có dòng sông lời thì thào

                                            có vực sâu lời gọi chào

 

         Trăng về đi đêm còn ai

                                  cho thong dong đôi tình nhân

         Chút hồn nhiên môi nào ngọt

                                máu cuồng điên tay quấn quýt

 

         Ngón xuân nồng sớm mùa đông

                                             nhìn thu đi em vào hạ

         Chân mộng du về đâu đó

                                   ngày chiêm bao đêm thác đổ

 

         Da vàng đây xương thịt người

                                         ôi vết cháy ru ngậm ngùi

         Vòng tay lớn nối vào đi

                                         yêu đời nhé khóc mà chi

 

         Chủ nhật buồn chuông thinh không

                                   người gác trọ soi bóng mình

         Ôi hai vai như biển rộng

                                  gánh làm sao được cõi mộng

 

         Thôi ta về ừ người đi

                                  hoa mấy vòng rong mấy phố

         Ta cùng họ ta còn nợ

                                          du ca này lời thiên thu.

More...

Gác trọ

By Hương Đình

         Rơi quẩn vào đây chiếc lá tha hương

         Giông chuyển thưa dần

         Tiếng sấm xa dần

         Người đàn bà mang thai

                           cố kéo cánh cửa sắt tầng trệt

         Đùng đục còi xe

                              tiếng hai lá phổi thành phố

         Sau ô cửa là một phần ngày

                                                chín phần đêm

         Ánh điện ám khói trên

                                       vòm cây sẫm mùa hạ

 

         Đã lỏng dần giấc ngủ hoang

                      sau những con số những định lý

         Đã hút đắm giữa độc thoại ban trưa

                                               ký ức ban chiều

         Và mắt đã mở sau cơn mộng du thế kỷ

 

         Rồi chầm chậm dâng lên

                                       hai bờ xanh nước réo

         Thông điệp gỗ mục mắc cạn

                                        dưới chân núi u trầm

 

         Rồi khe khẽ dâng lên cơn lốc trái mùa

         Thông điệp diều va vào toà cao ốc

 

         Rồi ngờm ngợp dâng lên xa vời thu

         Thông điệp tóc vương tháp chùa linh ẩn

 

         Chẳng còn giọt rượu nào

                                      về vang trong đáy cốc

         Chẳng còn ngọn gió nào

                                   về run trên mặt kính mờ

         Chỉ còn chuột và gián

                                            những hoang kiếp

         Trước lửa đang gặm nhấm hoa

                                                  rác và hành lý

 

         Chỉ còn muỗi và muỗi

                                                những linh kiếp

         Thay nhau câu rút một hồn gở

                                              sắp chìm vào đất

 

         Và đất lại mọc lên

                 những quán cóc vấy vá

                               những gác trọ oi oi

                                       những ga xép mờ mờ.           

More...

Nghịch cảm

By Hương Đình

         Lên đồi ngày mùa đông khô

                                              mưa không kịp nắng

         Bên kia là cánh rừng

                      ngày nào ánh mắt đốt cháy

                                                 lá giờ xanh quá thể

         Chúm môi làm bão thổi qua mớ ngôn từ

         Ký ức váng vất ký ức nhói buốt

         Kỷ niệm khô cong những mảnh bùn non

         Chiều cỏ thiêng ngồi

                               xé bóng mình chắp bóng mình

  



        
Mưa đằng đông mưa đằng tây

                                 mưa đằng nam mưa đằng bắc

         Mê vớt đồng dao

                  đánh đắm chiếc thuyền giấy giữa dòng

         Chiếc thuyền đưa đám ma

                                              xếp bằng tờ giấy mới

         Một khoang đầy xác phượng

                                trôi theo bầy đom đóm lạc mẹ

         Đêm nay trăng cũng qua đời

  



       
Chim gì mộng du suốt đêm qua

                                                 hót lìa cơn mê lú

         Lay những cánh đồng sương

         Lay những hình nhân mặt người

         Lay những nhà mặt tiền ngái ngủ

         Mồng một tết ta mồng ba đã phiên chợ

         Vịt kêu còi hụ

                            đứa bé khát sữa

                                              tiếng chuông nhà thờ

         Đàn ông nhẩn nha đàn bà cắm cúi

         Có người điên ngủ bờ ngủ bụi

         Ngửa mặt đi về phía chân trời. 

More...