Bến sông

By Hương Đình

         Dưới trăng

         Người đàn ông ngồi lặng

                                bên tiếng nước và những chiếc lá

         Bầy ngựa trắng quay về rã rời chạm sóng

         Quán lá bến sông u u hút trong tầm cát

         Về từ cuối dòng bạc tiếng còi tàu ướt lạnh

         Đò…ơ !...  



        
Dưới trăng

         Không nghe tiếng nước

                                      và không thấy những chiếc lá

         Người đàn bà và con đò không lái

                                                       chắc đã đến bờ kia

         Mang theo búi tóc bây giờ và chiếc bóng

                                               mười mấy năm về trước

         Tiếng chó khản đành hanh xui người

                    trở về phía có tiếng còi tàu không nơi trú

         Đò…ơ !...  



        
Dưới trăng

         Người đàn ông của mười mấy năm về trước

                    úp mặt bên tiếng nước và những chiếc lá

         Bầy ngựa trắng mải mê kết cho người

                                  chiếc áo những-sợi-sóng hai bờ

         Chỉ còn tiếng rít của tre

                             tiếng đập cánh của bầy dơi lạc bến
         Đò…ơ !...  



        
Dưới trăng

         Dường như đã nghe tiếng nước

                                            và đã thấy những chiếc lá

         Gió đưa con đò búi tóc và chiếc bóng

              người đàn bà mang mang nước về lại bờ kia

         Bầy ngựa trắng đã kết xong

                           những vòng sóng trắng

                                    khoác lên những chiếc bờm rũ

         Nhưng cát đã lấp nước đã rưới

                         và những chiếc lá đã phủ lên

                                               người đàn ông mỏi mòn

  

         Vụt khoả nước chèo băng ra giữa dòng

         Người đàn bà tóc trắng hú gọi

         Đò…ơ !... 

More...